i, chọi vào Tào Tháo như đem trứng chọi đá, đầu là hơn .
Lưu Tôn vẫn không chịu mà rằng :
- Nhục đó e cả thiên hạ chê cười !
Thái Phu nhơn ở trong nghe lóng lúc này bước ra bảo Lưu, Tôn :
- Lời các tuớng bàn là chánh đáng, sao các con chẳng nghe theo e hối không kịp !
Lưu Tôn đành bấm bụng viết hàng thư cho Tống Trung đi sứ mang qua bên Tào.
Tào Tháo ở Huyền Thành xem thư rồi mừng rỡ, truyền cho Lưu Tôn mau tới ra mắt.
Tống Trung lãnh mạng ra về, qua sông thì xảy gặp Quan Công.
Quan Công biết Tống Trung nên gạn hõi mọi việc ở Kinh Châu, Tống Trung đối đáp loanh quanh khiến Vân Trường nỗi giận.
Tống Trung khiếp vía khai ra sự thực .
Vân Trường lập tức giải Tống Trung về cho Huyền Ðức .
Huyền Ðức nghe chuyện khóc ròng.
Trương Phi nói :
- Ðến nước này thì phải diệt họ Thái, trừ Lưu Tôn mà lấy Kinh , Tương rồi mới lo cự Tào được .
Huyền Ðức bảo để bàn với Khổng Minh đã, sau đó tha tội cho Tống Trung.
Xảy có Y Tịch vào thưa :
- Bọn Thái Mạo phản phúc, tôi vâng lệnh công tử Lưu Kỳ về thảo luận cùng Ngài về việc vấn tội bọn chúng .
Huyền Ðức liền đem chuyện Lưu Tôn viết thư dâng Kinh , Tương cho Y Tịch hay.
Y Tịch nói :
- Vậy xin Ngài giả đi điếu tang mà trừ diệt bọn chúng mới xong .
Khổng Minh khen lời đó rất phải.
Huyền Ðức cứ khóc mà không chịu, sau nói rằng :
- Ta nên dọn lánh qua Phàn Thành mà chờ xem sự việc đã .
Khổng Minh cũng đành phải nghe theo.
Lúc đó lại có tin cấp báo đại quân Tào Tháo đã tiến tới Bác Vọng rồi.
Khổng Minh nói :
- Lần trước, tôi chỉ dùng một mồi lửa mà binh của Hạ Hầu Ðôn phải tan tành. Lần này tôi cho chúng mắc mưu nữa.
Xin Chúa Công cho bá tánh di cư sang Phàn Thành ngay.
Sau đó Khổng Minh cho Quan Công dẫn ngàn binh đi mai phục phía bờ sông Bạch Hà. Mỗi tên quân mang sẳn một bao cát để khi có lịnh thì ngăn nước sông. Khi quân Tào tới đi qua thì xả nước cho nước cuốn chảy xuống. Lại khiến Trương Phi mai phục ở Bác Lăng và dặn :
- Chỗ đó nước cạn, hễ quân Tào băng qua thì xông ra mà đánh .
khiến Triệu Vân chia quân ba mặt, Ðông , Tây , Nam, chừa phía Bắc cho quân Tào chạy. Hễ có hiệu lửa thì mới xông ra mặt Bắc mà đánh.
Lại truyền cho quân mang đồ dẫn lửa để sẳn trong nhà bá tánh sau khi bá tánh đã di cư sang Phàn Thành rồi. Lại sai Mê Trước, Mê Phương chạy đi chạy lại làm nghi binh.
Sau đó Huyền Ðức cùng Khổng Minh lên lầu cao uống rượu.
Tiên Phuông , Tào Nhơn, Tào Hồng kéo tới Tân Giả thấy chân núi có hai đạo quân của Mê Trước, Mê Phương thì đồn binh lại. Hứa Chữ cũng không tiến lên. Sau khi xem xét, Tào Nhơn cho là nghi binh nên
truyền tiến lên.
Ði sâu vào rừng chẳng có ai, xảy nhìn lên cao thấy Huyền Ðức đang uống rượu với Khổng Minh !
Hứa Chữ xông lên bắt thì gỗ đá lăn xuống nên không lên được.
Còn Tào Nhơn thẳng tiến chiếm Tân Giả, thay cửa thành mở rộng bèn vô thành thì thấy bá tánh bỏ đi hết rồi. Lúc ấy tất cả đầu mỏi mệt và nấu cơm ăn để nghỉ ngơi.
Bỗng đêm đó, có lửa cháy phía sau, chưa nhận định rõ lại có tin báo lửa cháy khắp ba phía còn lại.
Tào Nhơn thất kinh chạy ra thì thấy cả vùng lửa cháy ngút trời.
Quân Tào thi nhau chạy trốn, chết không biết bao nhiêu.
Tào Nhơn, Tào Hồng đang tìm đường thoát thân thì gặp quân của Triệu Vân ùa ra giết, đang lúc nguy cấp thì quân dọ thám cho hay phía Bắc không có quân mai Phục nên quân Tào đổ ùa sang phía Bắc mà chạy .
Chạy một quảng, Tào Nhơn kiểm điểm binh mã thấy hao phân nửa, Phần còn lại thì cháy quần cháy áo thiệt là thảm thương. Chạy một hồi nữa lại có con sông trước mặt, nhưng nước cạn nên quân Tào không lo nữa, dừng quân lại nghỉ và qua sông sau .
Quan Công phục ở mé trên, thay quân Tào đã tới, bèn cho quân xả nước xuống, thôi thì nước chảy xuống như thác vỡ bờ, quân Tào lại một phen chết trôi vô số .
Tào Nhơn , Tào Hồng dẫn tàn binh trốn chạy, bỗng đâu pháo lịnh nổ vang, Trương Dực Ðức cầm xà mâu chặn đường kêu :
- Tào Nhơn, Tào Hồng, mau để thủ cấp lại ! 

Hồi 41

Huyền Ðức đưa bá tánh sang sông
Triệu Vân liều chết cứu minh chúa
Trương Phi gặp ngay Hứa Chữ.
Hứa Chữ chẳng còn hơi sức đâu mà đánh, tìm đường trốn chạy.
Sau đó Huyền Ðức, Khổng Minh và các tướng thẳng tới Phàn Thành.
Tào Nhơn dẫn đám bại binh về ra mắt Tào Tháo.
Tào Tháo tức giận Khổng Minh lắm, kéo đại binh tới ngay Tân Giả để báo thù.
Mặt khác chia quân xẻ đường băng núi mà tới gấp Phàn Thành.
Lưu Hoa nói :
- Muốn đặng lòng dân, xin Thừa Tướng chiêu dụ Lưu Bị trước đã. Y không chịu thì ta mới đánh .
Tào Tháo cho là phải, bèn sai Từ Thứ đi dụ Lưu Bị.
Từ Thứ đi rồi, Lưu Hoa hỏi tại sao lại sai Từ Thứ ?
Tào Tháo cười nói :
- Ai đi thì Lưu Bị cũng không hàng đâu. Còn Từ Thứ thể nào cũng trở về .
Khi Từ Thứ tới thì Huyền Ðức và Khổng Minh ra tiếp rước .
Huyền Ðức cảm động kễ hết nỗi lòng luyến tiếc.
Từ Thứ nói :
- Tào Tháo sai tôi đi chiêu dụ là lấy tiếng với thiên hạ mà thôi . Thực ra nó đã chia binh tám đội để diệt Phàn Thành, theo tôi nên rút thì hơn .
Từ Thứ xin về , Huyền Ðức giữ mãi không được.
Từ Thứ nói :
- Tôi suốt đời quyết không giúp mưu kế gì cho Tào Tháo. Còn Sứ quân đã có Khổng Minh thì cũng đủ an tâm rồi .
Từ Thứ về trình với Tào Tháo là ý Huyền Ðức không muốn hàng.
Tào Tháo không e ngại nữa, truyền lịnh tấn binh.
Từ Thứ đi rồi, Khổng Minh bảo Huyền Ðức phải bỏ Phàn Thành mà qua Tương Dương.
Huyền Ðức liền truyền rao ai muốn đi theo thì đi ai muốn ở lại thì ở.
Dân chúng một lòng xin đi theo, rồi đó kẻ cõng mẹ người dắt cha ào ào xuống thuyền.
Huyền Ðức khóc mà rằng :
- Vì ta mà khổ lây bao người.
Tới Tương Dương Huyền Ðức kêu Lưu Tôn :
- Xin cho trăm họ vào nương tựa, chú không dám có ý gì khác .
Lưu Tôn không chịu. Thái Mạo lại sai bắn tên xuống, bá tánh ở ngoài kêu la than khóc.
Lúc đó trong thành có Ngụy Diên dẫn mấy trăm quân lên dịch lầu mà la lớn :
- Thái Mạo là kẻ phản quốc. Sứ quân là người nhân đức, các ngươi nên mở cửa thành mau .
Cửa thành liền mở, Ngụy Diên kêu vào thì Thái Mạo xông tới.
Hai bên đánh nhau, cả thành náo loạn.
Huyền Ðức than :
- Muốn cứu dân mà té ra hại dân. Biết vậy thì tới đây làm chi !
Khổng Minh nói :
- Giang Lăng là nơi hiểm trở, ta hãy qua Giang Lăng đã .
Huyền Ðức nghe lời, tướng sĩ, bá tánh lại lục tục đi theo.
Còn Ngụy Diên sau đó bỏ sang Trường Sa ẩn nấp .
Huyền Ðức đưa bá tánh đi, ông già bà cả con nít chậm chạp, mỗi ngày được ít dặm đường, chư tướng có người lo :
- Tào Tháo thừa thế chiếm Phàn Thành nên quân nó đang hăng, đuổi thật gấp, xin Chúa Công lưu bá tánh lại mà mang quân tới Giang Lăng cho kịp .
Huyền Ðức nói :
- Bá tánh tự ý theo ta vì mến đức, nay lại chạy tháo thân, bỏ bá tánh lại cho mũi tên hòn đạn sao ?
Ta thề cùng chết với bá tánh .
Bá tánh nghe thấy rất đỗi cảm động rồi cứ như vậy mà dắt nhau chạy.
Khổng Minh bảo phải cấp báo cho Lưu Kỳ mang thuyền tới Giang Lăng.
Huyền Ðức liền sai Vân Trường, Tôn Càng đi cầu cứu, lại khiến Trương Phi đi đoạn hậu, còn gia quyến thì được Tử Long bảo vệ.
Vào Phàn Thành, Tào Tháo kêu Lưu Tôn đến yết kiến.
Vương Oai lén nói với Lưu Tôn nay nhân lúc Tào Tháo không đề phòng thì nên thỉnh hắn vào Tương Dương rồi phục binh mà giết.
Lưu Tôn định nghe theo thì Thái.Mạo nói :
- Vương Oai là đồ phản tặc, xúi công tử làm trái lòng Trời đó !
Rồi đó Thái Mạo và Trương Doãn sang ra mắt ngay Tào Tháo.
Tháo Phong cho Thái Mạo làm Trấn Nam, Hầu Ðô Ðốc, Trương Doãn làm Trợ Thuận Hầu.
Lại bảo Thái Mạo về nói với Lưu Tôn sẽ tâu Thiên Tử cho làm chúa ở Kinh Châu.
Tuân Du khẽ bảo Tào Tháo :
- Hai tướng đó là phường gian nịnh, phong chi tước lớn như vậy ?
Tháo chỉ cười không đáp. . .
Qua hôm sau, Thái phu nhơn và Lưu Tôn đem ấn tín đến nạp Tào Tháo.
Tháo vỗ về an ủi hai mẹ con, sau đó đóng quân bên ngoài thành Tương Dương, bá tánh nghe lời Thái
Mạo thắp hương mà đón rước Tào Tháo.
Sau đó Tháo được rướt trọng thể vào thành, đóng ở phủ chánh, phong Khoái Việt làm Thái Thú Giang Lăng, sau phong cho Lưu Tôn làm Thái Thú Thanh Châu và bảo phải đi ngay.
Hai mẹ con vội lãnh mạng ra đi.
Tào Tháo sau đó gọi Vu Cấm tới bảo phải dẫn quân kỵ đuổi theo giết cả hai mẹ con Lưu Tôn để trừ hậu họa.
Vu Cấm đi liền, gặp Thái phu nhơn và Lưu Tôn thì giết luôn, mang thủ cấp về nạp.
Vu Cấm được trọng thưởag.
Bình xong Tương Dương, Tuân Du thưa với Tào Tháo :
- Lưu Bị hiện ở Giang Lăng, nên trừ y ngay .
Lại có tin Lưu Bị dắt bá tánh đi chẳng được mau, Tào Tháo lập tức điểm năm ngàn binh kỵ đuổi theo.
Huyền Ðức khi đó chờ tin Vân Trường mãi, bèn bảo Khổng Minh :
- Lưu Kỳ trước thọ ân quân sư, nay quân sư đích thân đi chắc mới xong .
Khổng Minh lãnh mạng đi ngay.
Hôm đó, Huyền Ðức nhìn ra thấy bụi bay mù trời, gió thổi rất lớn.
Giảng Ung thưa :
- Ðây là điềm rất xấu, nội đêm nay, Chúa Công phải bỏ bá tánh mà chạy mới được .
Huyền Ðức mới nghe đã khóc, sau hỏi Giảng Ung :
- Ðây là đâu ?
Giảng Ung thưa :
- Ðây là Dương Dương, phía trước là núi Cảnh San .
Huyền Ðức truyền lên núi hạ trại.
Lúc đó gió lạnh căm căm, bá tánh kêu khóc, bỗng nửa đêm lại có quân reo vang lừng tứ phía. Rồi binh Tào kéo tới, Huyền Ðức được Trương Phi đưa chạy thoát ra khỏi vòng vây.
Tới sáng, nhìn lại còn có ngót trăm kỵ binh, còn thì Triệu Vân, Giảng Ung, Mê Phương, Mê Trước cùng trăm họ lạc mất hết.
Còn đang lo sợ thì Mê Phương, mặt còn bị cắm mũi tên, chạy tới kêu lớn :
- Triệu Vân đầu Tào rồi !
Huyền Ðức không tin.
Trương Phi nói :
- Ðể em qua lai xem sao . Nói rồi hầm hầm xách xà mâu dẫn vài quân kỵ đi ngay.
Mới tới cầu Trường Bản ngó xa xa đã thấy binh Tào đông như kiến, gươm giáo cờ xí như rừng.
Trương Phi vụt nghĩ ra kế hay, bèn lấy mấy cành cây cột vào đuôi ngựa, rồi đánh cho ngựa chạy đi chạy
lại bụi bay mù trời mù đất. Sau đó giao cho hai tên quân cỡi còn mình thì hoành thương đứng trên cầu mà chờ.
Còn Triệu Vân thì lạc mất Huyền Ðức, hai Phu nhơn cũng chẳng thấy đâu, thì nghĩ rằng :
- Chúa Công giao phó gia quyến cho ta, nay còn mặt mũi nào về . Nghĩ rồi xông xáo đi tìm, nơi nào cũng nghe trăm họ kêu khóc như ri, xác chết thì ngổn ngang nào dân nào lính.
Triệu Vân đang chạy thì thay Giảng Ung nằm trên mặt đất liền hỏi :
- Hai vị phu nhơn đâu ?
Giảng Ung đáp :
- Hai Phu nhơn bồng A Ðẩu